hoanggia1959 | 03 August, 2009 12:10
Bốn giờ chiều, tôi hối hả đón Cún về nhà bàn giao cho bà ngoại và điện cho Vinh: Đâu rồi em?. Dạ. em đang ở Đồng Hới, chuẩn bị đi đây, chao ôi bận việc quá, giờ mới dứt ra đi được anh ạ, đến Lệ Thủy em sẽ điện cho anh.
Tội quá, mấy ngày vừa qua theo Chương trình "Bài ca không quên" ở Đồng Hới mà VTV1 trực tiếp đêm 25/7 Vinh vất vã lắm. Nhớ hôm 15/7, khi Vinh ở Sài Gòn qua điện thoại Vinh khoe là chuẩn bị chương trình Sự kiện ở tỉnh ta, Vinh hứa sẽ mời tôi về xem. Chiều 24/12 vợ chồng tôi về Đồng Hới theo công chuyện có ghé qua Sân vận động, thấy sân khấu ngổn ngang, đất cát, cây cối um tùm, hàng trăm diễn viên tập duyệt, tay cầm loa Vinh đang chạy ngược xuôi tất tả. Tôi bảo vợ: Thôi, không gặp Vinh nữa, nhìn Tổng đạo diễn bận quá trời, quá đất...
Tối 25/7, nhà tôi quây quần bên ti vi. Sao nghe Vinh bảo 20 giờ là truyền hình trực tiếp trên VTV1, giờ đã 20 giờ 07 phút rồi mà nỏ chộ chi trơn, chỉ quảng cáo quảng kiếc tùm lum, hay vì vụ Tam Toà mà hoãn...May quá, 3 phút sau thì bắt đầu. Khỏi phải nói tâm trạng của mọi người trong nhà khi xem chương trình do cha con chú Vinh đạo diễn. Riêng tôi, lo lắng nhiều hơn là thưởng thức nghệ thuật, lo là liệu chương trình này của Vinh có trục trặc, sơ suất gì không, truyền hình trực tiếp trên VTV1 chứ chơi, ở mô người ta cúng thấy. Vừa ngồi xem, tôi vừa ghi chép nhận xét những đoạn hay, những chỗ còn "hạt sạn" của chương trình. Rồi cũng kết thúc trọn vẹn, tôi như vỡ oà ra trong niềm vui, niềm tự hào Quảng Bình mà cũng đã làm được chương trình tầm ..quốc gia thì ghê thật.
Bọ Vinh giỏi thật, chương trình khá liền mạch, không đứt đoạn bởi quảng cáo, trao giải, ủng hộ như một số chương trình khác...Có rất nhiều cái thay đổi so với các chương trình khác mà tôi đã xem: không có MC giành nhau nói thao thao bất tuyệt, không có những lời sáo rỗng vô cảm, không có những lời hướng dẫn hay định hướng tư tưởng cho người xem, không giới thiệu quan chức (dù tôi biết có nhiều người ngồi dưới), không quay khán giả....Tất cả mọi chuyện diễn ra rất tự nhiên, một cuộc sống rất "con người" của các nữ thanh niên xung phong được tái hiện làm cho mọi người xúc động. Chính điều này đã làm tôn vinh các nữ anh hùng trong thời kỳ chốngMỹ cứu nước. Sân khấu ngoài trời tại Sân vận động Thành phố Đồng Hới không rực rỡ đèn màu xanh đỏ tím vàng quơ quơ lên trời, nhưng rất gần gũi, âm thanh chân thực và có thể nói đây là một công trình nghệ thuật lớn, hoành tráng và ngập tràn xúc cảm. Nói như Vinh đã hứa trước khi làm: Đây phải là một chương trình sạch từ đầu đến cuối vì đang là tái hiện SỰ KIỆN TÂM LINH....và thực tế thì Vinh đã lấy đi nước mắt của nhiều người xem.
* *
*
Hơn giờ sau Vinh điện: em từ Suối Bang đang về thăm nhà Đại tướng Võ Nguyên Giáp đây anh ạ. Tôi vội nói: anh đón em ở Nhà hàng Quê hương nhé. Tôi điện cho Lê Hữu Bình ở Phòng Nội vụ, Nguyễn Thanh Tý ở Trung tâm Dạy nghề cùng về để gặp Bọ cho vui. Chỉ chừng ấy mạng thôi, tôi không muốn có thêm nhiều người ồn ào, chuyện trò không thoải mái được như nhiều cuộc gặp gỡ khác, đông người dành nhau nói...
HG, Blogs Lê Hữu Bình, Bọ Vinh và ca sỹ Trúc Uyên đang nhìn chú Tý chụp ảnh
Rồi Vinh đến, tự lái xe đi, oai ghê hè. Chúng tôi bắt tay nhau thật chặt và bắt đầu ngồi xuống rôm rả chuyện trò. Bọ có gầy đi nhưng vẫn phong độ chán, có vẽ phong trần ra nữa rồi. Rồi vẫn giai điệu bắt đầu mỗi khi vào quán: uống chi hè, bia hay rượu? Bia cho...rẻ và dễ tiêu. Vinh nói: em chỉ thích cơm canh chua, rau luộc và cá tràu kho ớt xanh đặc sản của Quê hương (Bọ khôn thế!), em ăn khoẻ lắm, vừa làm 7 quả trứng luộc ở Suối Bang, giờ như không anh ạ (luộc 12 quả, còn 5 quả ai ăn rứa Bọ hè?).

Nào nâng ly mừng hội ngộ (máy ảnh hết pin hay sao mà chụp người không đẹp thành người đẹp mới lạ chứ).

Lê Hữu Bình và Bọ Vinh đang cười ...xa xăm
Tôi biết có được thành công đó, ê kíp của Bọ Vinh lao tâm khổ tứ lắm. Như bà xã của Bọ từ Ba Đồn vào xem đã nói: Đúng là lao động nghệ thuật vất vã quá, thấy mà thương hai cha con. Bọ Vinh tâm sự: Để làm được như vậy, Bọ cám ơn nhiều người lắm, bạn bè, quan chức, doanh nghiệp, cả những nhà tài trợ mà vì yêu Bọ, chiều Bọ, không thèm ràng buộc về quảng cáo. Bọ cám ơn con trai Bọ, và nhóm trợ lý bạn học trường điện ảnh của con trai Bọ rất nhiều.
Chúng tôi lặng người đi khi biết tin Đức Cụt, đã mất hai hôm rồi, người bạn thân thiết của Vinh (nếu ai từng đọc "Ba trăm ngày khác" của Vinh thì biết nhân vật có thật này). Vinh xúc động nói: Đức Cụt mất đúng đêm 25/7, tội lắm, em sẽ cố gắng làm một việc gì đó để giúp đỡ cho gia đình - các con của Đức Cụt đỡ khổ. Chúng tôi trầm ngâm, âu cũng một kiếp người, Đức Cụt ơi !
Chân tình, đầm ấm và giản dị, rồi cuộc gặp mặt cũng đến hồi chia tay. Mọi người bắt tay nhau dùng dằng hẹn ngày gặp lại. Ngày mai, Vinh lại lên đường làm tiếp SỰ KIỆN, SỰ KIỆN VÀ NỐI TIẾP SỰ KIỆN. Người ta nói nhiều về một Nguyễn Quang Vinh viết kịch bản tài ba, một đạo diễn làm nổi đình nổi đám ở các sân khấu, một nhà văn với nhiều tác phẩm đứng được trong lòng mọi người, một nhà báo bản lĩnh, một blogs cực HOT...., nhưng với tôi Nguyễn Quang Vinh vẫn là một BỌ VINH người Quảng Bình.
Cho anh hun cái đã rồi chia tay nào, nói trúng mô thì trúng, trúng ai cũng được.
28/7/2009
hoanggia1959 | 24 January, 2009 15:57

Mọi người quanh chúng tôi ai cũng bảo: Tết vui nhưng mà bận rộn quá trời. Nhìn nhà tôi thì biết, mọi người tất bật vào cái ngày giáp Tết này. Năm nay, bà xã tôi chủ trương là chuẩn bị Tết sớm, kẻo năm nào ba mươi Tết nhà cũng cập rập. Ừ, thì chuẩn bị sớm. Bắt đầu từ sáng nay, vợ chồng tôi mới được nghỉ Tết. Từ sáng sớm, vợ đi chợ, tôi và con trai cùng các chú các bác đi thăm mộ ông bà. Hồi còn sống, ba tôi bảo là đi thăm mộ để mời ông bà về nhà "ăn Tết". Thành lệ, năm nào chúng tôi cũng đi thắp hương và mời ông bà về vui Tết.
Chiều nay, cả nhà tôi quây quần bên nhau. Thật vui là năm năy bà ngoại của các cháu về ăn Tết cùng gia đình chúng tôi. Hai cha con tôi quét dọn và sắp xếp bàn thờ. Mâm ngũ quả bày lên, rượu, bành kẹo và hoa được chúng tôi dọn lên bàn thờ. Nhà tôi có thú vui là cả nhà cùng tập trung làm mứt và đùm bánh - dù những thứ này chợ rất sẵn nhưng vợ tôi bảo nhà ta tự làm cho có không khí Tết, vui cửa vui nhà.
Nhà tôi làm mứt, mà chỉ làm duy nhất một loại mứt gừng, hương vị Tết là miếng mứt gừng mỏng, cay cay, ngọt ngọt. Mẹ tôi bảo ba ngày Tết ăn mứt gừng để khỏi đau bụng, dễ tiêu. Hồi còn bé, năm nào cũng vậy, khoảng một tuần trước Tết là mẹ bắt đầu bới gừng trong vườn, anh em tôi cạo vỏ được sát mỏng, ngâm nước, luộc rồi rim đường. Lần này, nghĩ cũng tức cười, một người chẳng có năng khiếu bếp núc nội trợ như tôi mà lại mê làm cái món đòi hỏi sự tỉ mỉ và khó tính như vậy. Mấy năm trước, nhà làm mứt ngào với đường do Nhà máy đường QB sản xuất y như rằng bị cháy, phải làm lại với loại đường khác (May mà nhà máy đường này đã chuyển vào Nam).
Làm mứt gừng đã thành một thói quen hơn hai chục năm nay ở nhà tôi, nếu không làm nhà cứ thấy thiêu thiếu cái gì đó. Chiều nay, khi bà xã ngào gừng thì mấy cha con tập trung đùm gói bánh tét. Dù chỉ là người phụ trợ lau lá cột lạt thôi mà tôi cũng háo hức như trẻ con. Tết nào không gói bánh tét là năm đó chẳng thấy vui, cứ thấy nhợt nhạt, lạt lẽo khi nhìn những đòn bánh đi mua về. Tham gia đùm bánh từ trưa đến giờ, tôi kêu lưng đau và mỏi chân, vợ tôi cười, Cún thì chạy lăng xăng.
Vào mở Trang Blogs, khi tôi viết những dòng này, Tết đã cận kề vì đã cuối ngày 29 Tết. Nồi bánh tét đã được bắc lên sôi sùng sục. Trời bắt đầu rét, hơi lửa càng ấm áp. Tôi tưởng tượng cái khoảnh khắc khi nồi bánh tét vừa chín, vớt ra từng đòn bánh treo lên, khói nghi ngút. Mùi lá, mùi nếp, mùi gừng, mùi củi cháy, mùi hương trên bàn thờ cứ thoang thoảng khắp cả nhà,
Tôi bảo với Cún: mùi của Tết đấy cháu ạ.
16giờ ngày 29 Tết
Hoàng Gia

hoanggia1959 | 15 January, 2009 19:55

Đã ông ngoại, ba năm rồi như thế
Chiếc ghế con trên xe máy sáng chiều
Cô giáo Cún tươi cười: "chào anh ngoại"
Đón Cún con và mắt liếc...ôi trời ơi !
Có Cún rồi nhà ta không ăn ớt
Bà ngoại cười: "mình không ở miền Trung"
Trận bóng hay, rón rén bà khép cửa
"Ti vi nhỏ thôi ông, Cún đang ngủ kia rồi"
Nhà có Cún, bữa cơm ăn dã chiến
Cốc không còn quai, phích nước để trên cao
Khách đến chơi Cún chạy ngồi trước bụng
Ông chưa có râu, Cún cứ vuốt vuốt hoài...
Quy luật sinh tồn, thế hệ nối tiếp nhau
Ông đi tìm câu ca ngày nào ru mẹ cháu
Bên chiếc võng, nay ông ngồi ru Cún
Vẫn "à ơi, con cò bay lã bay la..."
Thành ngoại rồi ư - ông đã già chưa nhỉ?
U 50, bóng đã ngã dốc chiều
Mười tám năm sau ông thành cố ngoại
Miệng sóm sém cười khi mới bảy mươi xuân.
15.01.2009
Hoàng Gia

Cún con Võ Hoàng Đạt - sinh ngày 18/01/2006
Ba mẹ đi học xa, Cún ở với ông bà
Cháu vẫn lớn như giấc mơ thần thoại

Cún và người yêu của mình ở Nhà trẻ Hoa Mai
Chuẩn bị cùng ông ngoại từ nhà trẻ về nhà
hoanggia1959 | 05 January, 2009 18:48
Xưa đã có câu: "Thứ nhất đau mắt, thứ nhì nhức răng". Đau răng tuy không làm chết người nhưng gây nhức buốt và khổ sở vô cùng. Đau răng là một trong những điều khó chịu nhất mà hầu hết mọi người có thể phải trải qua. Nếu một cái răng đau thì rất ảnh hưởng đến sức khoẻ, ăn uống, công việc, tính cách...khiến ta lúc nào cũng mệt mỏi khó chịu. Nó có thể hơi nhoi nhói đau, đau liên tục hoặc đến mức độ đau "khủng khiếp" nhức buốt đến tận xương, tràn lên óc, thần kinh cứ giật giật, khiến bạn có thể nổi khùng với tất cả những ai.
HG đã đau răng như thế. Cái răng đau mà vắt qua những hai năm. Những ngày Tết Dương lịch người ta vui vẻ, còn tôi thì ôm má kêu trời. Cho nên có lần, tôi viết trong bài thơ của mình về so sánh nỗi đau:
"Đã mang sẵn nỗi đau nhức răng trong tim".
Đau răng thì làm sao mà làm được thơ, viết được truyện mà anh Đức Tiên cứ khuyến khích: "Sao HG chưa có bài viết khai xuân". Có bài rồi, muốn pont lắm chứ anh, nhưng mà mở mạng ra khi nhìn vào, thần kinh thái dương cứ giật giật, răng đau tê tái.....
Mọi người có tin không, khi đau răng, người ta bày cái gì mình đều làm theo cả. Giả sử có ai bày cúng bái, chắc cửa bếp tôi cũng lạy và cửa chuồng heo cũng vái để nuôi hy vọng đỡ đau răng ra. Thôi, "có bệnh thì vái tứ phương", tôi chát hỏi Thuận Nghĩa, cậu ta bày tôi bấm huyệt. Huyệt này nằm ở trên đầu ngón tay trỏ, cách gốc móng tay về phía ngón cái khoảng 0,2mm trên đường tiếp giáp da gan ngón tay và mu ngón tay, bấm đến lúc nào, đau không chịu nổi thì thả ra. Tôi làm theo, bấm tay bên phải. Không đỡ mà ngón tay thâm tím, đau gần chết. Hỏi lại, Nghĩa bảo đau bên phải thì phải bấm ngón tay bên trái mới khỏi. Khổ, thì bấm bên trái, có đỡ, nhưng chỉ được một lúc.
Tôi điện cho cô giáo dạy ở vùng cao, may ra ở đó thường có thuốc rể cây của đồng bào dân tộc chữa đau răng hay lắm. Cô ấy nói nhẹ tênh: "Đau răng mà cũng kêu, làm sao mà đau răng hơn đau đẻ của tụi em được". Tôi cụt hứng và lồng lộn chịu đau. Trong lòng vẫn ấm ức vì cạnh nhà có thằng Du, bằng tuổi em trai tôi, năm đó mẹ nó có bầu đi tiểu ngoài chuồng phân, Du tuột ra theo, lấm tro bê bết, mẹ nó chẳng đau đớn chi cả. Sau này Du cũng lớn đùng, đi Liên Xô mấy năm về, người to béo phốp pháp và trắng hơn tôi, dù khi đẻ, mẹ tôi đau lắm.
Một người đau răng, cả nhà chịu trận. Bữa cơm dọn ra, tôi tha thít, tha thít mấy bà cháu mất ngon. Khuya đau quá, tôi rên la và chạy khắp nhà, chẳng ai dám ngủ, chỉ có Cún là vô tư ngủ ngáy sì sì.. Tôi không dám tiếp khách đến chơi nhà. Đau nhất là vào chập tối. Họa có ai đến chơi ngồi dai mà mình cứ nhấp nhổm thì phải tội.
Chiều nay, răng lại đau quá trời, tôi quyết định vào bệnh viện khám và có ý định nhổ quách đi cho xong đời cái răng đau. Bác sỹ làm khám khiếp quá. Tôi ngồi lên ghế, lạnh toát cả người khi nhìn dụng cụ "tra tấn" để trước mặt: kìm, xà beng thì phải, nhiều thứ dụng cụ bằng inoc trắng toát nữa tôi không dám nhìn. Bác sỹ đạp công tắc ở cái thùng bên cạnh, máy chạy nghe roạc roạc như máy xay đá vôi ở công trường. Đèn bật sáng chóa mắt, tôi toát mồ hôi. Tiếng máy nổ kêu to quá, bác sỹ hỏi gì tôi chẳng nghe rõ nữa. Bảo tôi há to miệng và sau một hồi cạy, nạo, khoan, xì xì nước, bác sỹ phán là tôi bị viêm tủy răng, không phải sâu răng, về nhà đã khi nào hết đau vô viện nhổ, phải nhổ thôi thầy ạ. Tôi thở phào sau một hồi khiếp đảm: Cảm ơn bác sỹ, khoan đã nhổ cũng được, khi nào hết đau thì nhổ bác sỹ nhé. Nói thế dù trong bụng trước khi đi khám, tôi cứ tâm niệm: răng mà cái nào không ở với ta được, cứ quấy phá ta thì nhổ quách đi cho xong. Cuộc đời cũng vậy, cái gì không ở được thì chia tay sớm.
Ra đến cổng bệnh viện huyện, tôi không dám nhìn lui nữa. Khiếp quá, người toát mồ hôi đầm đìa, thế mà hết đau răng lúc nào không biết nữa. Ai đau răng rồi thì hãy cùng chia sẻ nhé, đau gì cực nấy. Giữa đau răng và đau đẻ, giá mà cho tôi chọn đau đẻ để đừng đau răng thì tốt biết bao. Đau đớn tiễn đưa Răng
Răng ơi, răng hỡi, răng hời
Tưởng cùng nhau hết cuộc đời, mà sao...
Xuân về mày giở chứng đau
Của ngon chỉ ngắm thì tao còn gì!
Không ở nữa thì mày đi
Xuống đâu thì xuống, lên gì thì lên
Tao đà vái hết tứ phương
Biết mày tiếc ghế, tìm đường hại tao
Ở ăn đâu đến nỗi nào
Sơn hào hải vị, có tao có mày
Răng ơi, răng hỡi...Răng này
Đi đi, tao hứa cho mày phong bao!
Lê Hoàng
hoanggia1959 | 05 December, 2008 22:51
Xuất phát từ khách sạn Mê Công lúc 16 h15 phút theo sự hướng dẫn qua điện thoại của anh Đức Tiên, Hoàng Gia tìm đến được nhà anh không mấy khó khăn lắm. Gặp chúng tôi ôm chầm lấy nhau từ ngoài ngõ như đã từng thân thiết với nhau..Ngôi nhà anh Tiên xinh xắn, thoáng mát như có lần anh ấy đã miêu tả. Sau khi dẫn khách đi thăm phía trong ngôi nhà, anh Tiên say sưa kể về những dự định nay mai sẽ biến sân thượng thành ngôi nhà gỗ, lại nơi gặp mặt các bạn văn chương bốn mùa lộng gió, mùa nào thức ấy. Tôi vui và nghĩ bụng:"Anh Tiên làm quái gì mà giàu thế nhỉ"
.
Phía xa, một chiếc xe con bóng loáng xuất hiện và dừng lại bên quán Đồng Soi. Bước xuống, tôi nhận ra ngay là Thanh Tịnh không khó khăn gì với nhà thơ kiêm chủ doanh nghiệp trẻ điển trai ấy. Bắt tay nhau, tôi nói vui:"Nhìn bề ngoài Thanh Tịnh không có gì tốt cả, chỉ được bộ ria là tốt". Mấy anh em cùng cười vui vẻ. Chúng tôi vào với Đồng Soi. Thú thực, tôi có cảm tình ngay khi đọc được tên quán "Đồng Soi", chắc đây sẽ là một chấm xanh giữa lòng thành phố khi nay mai Thị xã Đông Hà lên Thành phố. Buổi chiều đầu đông như ấm thêm khi anh Phan Văn Quang và Võ Văn Luyến đạp sấm, đạp chớp đến kịp khi đồ nhậu vừa dọn ra. Lại bắt tay, ôm hôn nhau thân thiết như anh em ruột thịt xa lâu ngày.
Tôi nhận ra ngay Võ Văn Luyến là em trai của Võ Văn Hoa mà không cần hỏi vì hai khuôn mặt giống nhau quá. Tôi học cùng với Võ Văn Hoa ở Đại học sư phạm Huế, với lại Hoa là rể Lệ Thủy quê tôi. Anh Phan Văn Quang dáng hình chân chất nhưng thơ anh không phải thế, anh nói chuyện sôi nổi, có duyên, chắc vừa rồi ở phía Nam khối cô xin chết?. Và cuộc hội ngộ không cần lời tuyên bố lý do, giới thiệu đại biểu, không có diễn văn. Lời khởi đầu mộc mạc của anh Đức Tiên để là nguyên cớ chúng tôi nâng ly cứ thế trăm phần trăm.
Rồi chúng tôi nói về bờ lốc,về thơ, về chuyến đi thăm các Blog Phương Nam;uống và nâng ly chúc sức khỏe nhau rồi đọc thơ, nhắc về những gương mặt trên Blogs là người Quảng Trị, nhiều lắm các anh giờ ở đâu, hãy một lần về với quán Blog Đồng Soi? Chúng tôi kể về các Hội Bogls đang lớn mạnh không ngừng, với những nữ blogs từng làm ngẫn ngơ một thời, một đời cho những ai đó khi thời gian không dừng lại trên má trên tóc và trên những nụ cười..
Trời khuya, câu chuyện càng rôm rả nhưng rồi Hoàng Gia cũng phải bịn rịn chia từng người vì mai phải họp. Ra đến cửa vẫn trở lại kính các anh mỗi người một ly trước khi Hoàng Gia về khách sạn, lòng không quên hẹn với mọi người ra thăm Lệ Thủy một ngày gần nhất.
Cảm ơn các anh, cảm ơn sự đón tiếp thân tình và nồng ấm mà các anh đã dành cho Hoàng Gia - một ngườì "vô danh tiểu tốt" nhưng chỉ được cái say mê Blogs - Gửi lời cảm ơn Trần Bình đã giúp HG liên lạc với anh Đức Tiên. Do ở xa, trời mưa rét và đang đảm nhận trong trách quan trọng mà Trần Bình không đến kịp với chúng tôi trong lần hội ngộ này.Giá trong đoàn có nữ Trần Bình nhỉ?. Gửi lời hỏi thăm đến anh Xuân Lợi vì lý do đặc biệt không đến gặp mặt được, hẹn anh lần sau vậy.
Hoàng Gia cứ nghĩ: Cảm giác ban đầu có thể đánh lừa người ta, nhưng kỷ niệm ban đầu bao giờ sẽ vô cùng khó quên phải không các anh ?. Hãy để Hoàng Gia một lần trong đời khó quên như thế. Xin gửi tặng các anh mấy câu thơ:
Gặp lại tâm hồn
Gặp nhau một chút ngỡ ngàng
Nhìn các anh đến vội vàng mà thương
Bên nhau hàng mấy năm trường
Không bằng một phút bên đường gặp nhau
5/12/2008
Hoàng Gia.
| « | January 2012 | » | ||||
|---|---|---|---|---|---|---|
| Su | Mo | Tu | We | Th | Fr | Sa |
| 1 | 2 | 3 | 4 | 5 | 6 | 7 |
| 8 | 9 | 10 | 11 | 12 | 13 | 14 |
| 15 | 16 | 17 | 18 | 19 | 20 | 21 |
| 22 | 23 | 24 | 25 | 26 | 27 | 28 |
| 29 | 30 | 31 | ||||
